Tại
Ý, khoảng những năm 1605, Giáo hoàng Clement VII sau khi nếm thử “thứ
nước ma quái” - cà phê - đã nhận xét: “Thức uống ngon thế này mà chỉ
dành riêng cho dân Hồi giáo thì sẽ là cái tội. Chúng ta sẽ khuất phục
được quỷ Satan và ban phép lành để cà phê trở thành thức uống của người
Thiên Chúa giáo.”
Tuy
nhiên tiêu dùng cà phê tại Ý thực sự gia tăng từ sau năm 1615 khi nhà
thám hiểm - nhà ngôn ngữ học Pietro Della Valle viết ra những lời khen
tặng rất đẹp dành cho cà phê: “từ Constantinope trở về quê nhà, tôi sẽ
mang theo cà phê để giới thiệu cho mọi người một loại thức uống kỳ diệu
mà có lẽ chưa phổ biến”. Nhiều thập niên sau đó, hạt cà phê đã xuất hiện
trong các cửa hàng dược phẩm để phục vụ cho những khách hàng có nhu cầu
dùng chất kích thích tại Rome.
Theo
một số tài liệu, sự xuất hiện của các cửa hàng bán cà phê như một loại
hàng hóa (chứ không phải dược phẩm) tại Ý lần đầu tiên là vào năm 1683
tại thành phố Piazza San Marco. Thành công của chúng đến nhanh và chúng
trở thành các quán café nhỏ trên khắp thành phố. Đến năm 1750 tại Venice
đã tràn ngập các quán café, đến nỗi nhà soạn kịch Carlo Goldoni đã được
truyền cảm hứng từ các quán này và sáng tác ra kịch bản La Bottega del
Café, trong đó trình bày về hành trình của một chủ quán, người phục vụ
và các khách hàng uống cà phê.
Ngoài
các quán cà phê thông thường, Venice còn là nơi xuất hiện một số loại
hình giải trí thanh nhã khác cũng liên quan đến quán cà phê nhưng dành
cho giới thượng lưu Ý: đó là những lâu đài cà phê (coffee palace), trong
đó có nhiều gian phòng nhỏ, sang trọng và kín đáo để khách hàng có thể
dùng làm nơi tỏ tình hoặc tính toán chuyện chính trị.
Tháng
12/1720 quán Florian (chủ sở hữu là Floriano Francesconi, đã ra đời với
kiến trúc mái vòm, bên trong là những bàn cà phê nhỏ, trải khăn nhung,
trên tường treo các bức tranh cổ của phương Đông, trang trí quán với
những tấm gương nhỏ đã trở thành một trong những quán cà phê đẹp nhất
thế giới. Ngoài hành lang có một dàn nhạc giao hưởng. Quán này còn là
một trong những quán cà phê đầu tiên cho phép đón khách hàng là phụ nữ.
Florian đã khơi mào cho hàng loạt quán café tương tự khác tại Italy đi
theo phong cách này: Quadri tại Venice chẳng hạn.
Quadri là quán café của Giorgio Quadri, ông chủ quán này học được cách pha chế cà phê Thổ Nhĩ Kỳ. Tiếp theo là quán
Greco tại Rome khai trương năm 1760 và nơi này tập trung được nhiều văn
nghệ sĩ. Quán Pedrochi tại Padua khai trương khoảng năm 1815 trình bày
nhiều phong cách kiến trúc với đá các loại, bao gồm cả cẩm thạch. Thành
phố Trieste có 2 quán nổi danh: Tommaseo và San Marco, còn Turin có quán
San Carlo và Torino, trong khi Naples có Gambrinus…. hầu hết những quán
café nói trên vẫn còn tồn tại đến ngày nay.
Mặc
dù không phải tất cả các quán café tại Ý đều trang trí thanh lịch và
phục vụ những loại cà phê tinh túy, nhưng đại đa số những quán này đều
là nơi gặp mặt của văn nghệ sĩ và các chính trị gia. Lombardy có thể
được coi là quán cà phê trung tâm, nơi đây giới trí thức Ý gặp nhau và
xuất bản một tạp chí tên là Il Caffe (năm 1764, với chủ biên là Pietro
Verri). Cứ 10 ngày thì tạp chí này lại ra một số, trong đó các chủ đề
nổi bật là: kinh tế, luật pháp, khoa học, chính trị, và văn chương.
Verri cùng với những người bạn của ông cũng sáng lập một câu lạc bộ mang
tên Societa del Caffe (tạm dịch: Hội đoàn Cà phê) để thảo luận xoay
quanh các chủ đề nói trên, theo tinh thần Khai sáng. Tiếp sau đó, sang
thế kỷ 19, các quán café Ý là nơi chốn để người ta truyền bá các tư
tưởng Tự do. Nhiều nhà bình luận cho rằng nước Ý không thể có sự thống
nhất nếu thiếu vắng các quán café như thế này. Quán Florian được coi là
nơi đóng vai trò then chốt trong quá trình thống nhất nói trên.
Chỉ
đến khi xuất hiện các quán café thì người dân Ý mới bắt đầu tập trung
và quan tâm nghiêm túc đến chất lượng của thức uống này. Espresso là hòn
ngọc quý giá nhất trên chiếc vương miện cà phê Ý: từ giữa thế kỷ 19
nước Ý đã có nhiều người cố gắng cải thiện chất lượng espresso. Nhằm tạo
nên một thức uống tươi, nóng và pha chế nhanh, họ liên tục phát minh ra
nhiều loại máy espresso sử dụng hơi nước nóng và lan tỏa khắp châu Âu.
Tuy nhiên áp lực hơi nước vẫn chưa mạnh và nước sử dụng còn quá nóng, do
đó chất lượng vẫn chưa hoàn hảo. Bước đột phá chỉ bắt đầu từ năm 1948
với chiếc máy của Achille Gaggia.
Đầu
tiên ông đã phát minh ra cách để điều chỉnh được nhiệt độ nước và sau
đó là kiểm soát được áp lực nước. Với cơ chế sử dụng piston, máy pha cà
phê của Gaggia có thể vận hành với áp suất cao hơn hẳn những trang thiết
bị cùng thời đó, kết quả là một sản phẩm máy mà người Ý có thể tự hào:
sản phẩm espresso được tạo ra có hương vị xuất sắc, tinh tế. Cách tốt
nhất để cảm nhận sản phẩm này là ghé vào quán cà phê của người Ý, hoặc
hay hơn là đến bar cà phê và ngồi bên quầy để thưởng thức.
Từ bắc chí nam, trên khắp lãnh thổ nước Ý đều có cà phê espresso ngon tuyệt. Những người uống cà phê sành điệu đều tin
rằng mỗi barista pha chế espresso của nước Ý đều có bí quyết riêng. Tuy
nhiên mọi barista đều dành nhiều thời gian để bảo trì và làm vệ sinh
máy móc hàng ngày, hơn nữa họ cẩn thận khi chọn lựa hạt cà phê, phân
loại và xay hạt.
Tại
nước Ý, hiếm khi người mua chỉ đơn giản là yêu cầu “cho tôi cà phê”, mà
người ta sẽ nói cụ thể “ristretto” hoặc “espresso” hay “lungo”. Mỗi
loại cà phê pha máy nói trên thường đều sử dụng khoảng 7gr cà phê bột
cho một lần dùng. Một số người yêu espresso sẽ yêu cầu 14 gam – tức là
double–hot, gấp đôi số lượng bình thường – trong khi lượng nước không
thay đổi. Các barista không chỉ là những chuyên gia espresso, mà còn am
hiểu việc đánh bọt sữa cho cappuccino: cổ tay họ mềm dẻo khéo léo khi
tạo lớp bọt sữa trên bề mặt thức uống này. Cần giải thích thêm rằng cái
tên cappuccino phát xuất từ màu của thức uống - màu pha trộn giữa nâu và
trắng - giống màu áo (trùm đầu) của các thầy tu dòng Capuchin. Mạnh hơn
cà phê cappuccino một chút là dòng sản phẩm macchiato: tức là espresso
chỉ thêm với 2 chấm sữa nhỏ. Trong khi đó nhẹ nhàng hơn cappuccino là
latte macchiato: sữa rất nhiều và cà phê ít hơn hẳn. Nếu macchiato được
rắc thêm một ít hạt coca trên bề mặt thì nó được gọi là marocchino.
Người Ý còn thưởng lãm cà phê latte (tiếng Pháp là café au lait): rất
nhiều sữa nhưng không đánh bọt. Ngày nay, trong nỗ lực giảm bớt hàm
lượng caffeine từ sau Thế chiến thứ II, các quán cà phê Ý đều phổ biến
dòng sản phẩm caffe d’orzo: thức uống được ngâm qua lúa mạch rang.
Nguồn tin: Theo CF
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét